Bức xúc không làm ta vô can ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI review sách
100 tựa sách hay nhất nên đọc trong đời

Bức xúc không làm ta vô can
Help us vote

Bức xúc không làm ta vô can ebook pdf/prc/epub/mobi tải sách hay miễn phí đọc trên điện thoại, Tablet và máy tính chi tiết

Danh mục:  | Cập nhật vào: 22/09/2017

Hoạt động: Fanpage | Group Facebook | Youtube

Bức xúc không làm ta vô can – Cuốn sách của tiến sĩ Đặng Hoàng Giang đã đưa những vấn đề được bàn luận sôi nổi trên mạng xã hội trong thời gian qua trở thành đề tài phản biện, châm biếm hài hước.

Đám đông trên mạng không có nhiều sức mạnh trong việc mang lại sự dân chủ như chúng ta vẫn tưởng. Họ chỉ đánh người yếu” – tiến sĩ Đặng Hoàng Giang chia sẻ trong buổi ra mắt tuyển tập Bức xúc không làm ta vô can sáng 31/10 tại Trung tâm Văn hoá Pháp Hà Nội.

Đó cũng chính là những gì anh dùng để trả lời câu hỏi của biên tập viên Mỹ Linh về việc phải chăng thể hiện sự bức xúc trên mạng xã hội là biểu hiện của sự dân chủ so với trước đây? Với tác giả, phản biện xã hội, nếu không phải là phản kháng lại những sự bất công của xã hội, thì sẽ là chia sẻ sự yêu thương đối với những người yếu thế, chứ chắc chắn không phải là đứng ở trên cao nhìn xuống.

Bởi lẽ, bức xúc mà đứng ngoài nói, làm cho ta giống như khoanh tay đứng nhìn chứ không làm ta hoàn toàn vô can.

Bức xúc không làm ta vô can Mua Sách | Đọc Sách

Bức xúc không làm ta vô can là tập tiểu luận xã hội của tiến sĩ Đặng Hoàng Giang, một người Áo gốc Việt, vốn đã khá quen thuộc với những người chăm chú theo dõi các sự kiện xã hội. Các toạ đàm do anh chủ trì luôn thu hút rất nhiều người tham gia, không chỉ bởi tính thời sự của những điều anh nhắc tới, mà còn bởi sự tỉnh táo và diễn giải sắc bén của anh. Và Bức xúc không làm ta vô can cũng là một cuốn sách như vậy.

Rõ ràng, rành mạch, tập tiểu luận tuyển chọn các bài viết của tác giả từ khi anh trở về Việt Nam, được chia thành ba chương: Vẻ đẹp của người đứng một mình – nói về quan hệ giữa từng cá nhân với xã hội hiện đại; Rồi tất cả sẽ trở thành Đồ Sơn – môi trường, công lý và những vấn đề xã hội khác.

Chương cuối cùng Tôn thờ sách là mê tín dị đoan nhắc tới một số hiện tượng và trào lưu văn hoá đương đại. Với cái nhìn của một chuyên gia kinh tế phát triển, một nhà hoạt động xã hội có thâm niên gần 20 năm ở nước ngoài, Đặng Hoàng Giang vận dụng một cách linh hoạt các kiến thức học thuật, hiểu biết xã hội sâu rộng và sự hóm hỉnh châm biếm sắc sảo vào những bài viết của mình, đem lại sự hấp dẫn qua từng trang giấy.

Từ câu chuyện bia đổ ở Đồng Nai hay đánh kẻ trộm chó ở Nghệ An, anh bàn đến những đám đông yếu thế vô định hướng và sợ hãi; anh vạch ra sự giống nhau của những người nghèo ở Hà Giang với người nghèo ở London thời Victoria để nói về sự cách xử sự với một cộng đồng nghèo trong xã hội.

Từ một ca sĩ hay diễn viên nổi tiếng, ta nghe được tác giả nói về một trào lưu bái vật mới – ở đó ta sùng bái những giá trị không hề có thật, không khác gì những người cổ đại tôn sùng những tôn giáo của tự nhiên – những cảm thức mơ hồ của một xã hội bất an. Tất cả những câu chuyện được liên kết với nhau chặt chẽ, bằng giọng văn thấm thía và sâu cay.

Thế nhưng, điều làm nên điểm đặc biệt của Bức xúc không làm ta vô can không phải nằm ở những liên kết, những châm biếm, những sâu cay của một con người uyên bác và tinh tường. Từng trang sách ẩn sâu bóng dáng một con người nhân ái, luôn trăn trở trước những vấn đề của xã hội nơi anh đang sống, đang phụng sự.

Đặng Hoàng Giang đã dành ngòi bút sắc lạnh của mình để bảo vệ cho những người yếu thế, cho những giá trị đang bị lấn lướt dần bởi sức mạnh kinh tế. Bằng khả năng của mình, tác giả đã đưa ra những phản biện xã hội cho những vấn đề mà tưởng chừng đã là tiềm thức mỗi người: phẫu thuật thẩm mỹ, câu chuyện người nổi tiếng đi làm từ thiện, hay thịt chó, ấn đền Trần…

Khuyến đọc: Vẻ đẹp của người chạy marathon toàn về chót

Đưa ra những phản biện như vậy, nhưng dường như, người đọc không hề tìm thấy một đề xuất, hay lời tư vấn cho giải pháp của tác giả. Giữa một “rừng” những cuốn sách mang tính tư vấn: tư vấn làm giàu, tư vấn giữ gìn hạnh phúc, tư vấn thành đạt, cuốn sách Bức xúc không làm ta vô can không phải là một sản phẩm dễ dãi cho cả tác giả lẫn độc giả.

Với chừng đó những gợi mở, những liên tưởng, những phản biện mà tác giả đã dày công trình bày, độc giả được gợi mở để bước vào cả một ma trận câu hỏi khác – những câu hỏi mang tính soi chiếu và phản tỉnh: Ta đã làm gì trước xã hội như vậy? Liệu ta đã từng làm thế chưa? Ta đã từng gia nhập vào “cộng đồng mạng” bày tỏ những bức xúc, tự đặt mình vào phe yếu thế, phe bị hại? Để rồi nghĩ rằng ta vô can trước xã hội mà mình đang sống, một cách vô trách nhiệm và lẩn tránh.

Bức xúc không làm ta vô can đã vượt ra khỏi khuôn khổ của một tập tiểu luận, mà trở thành một tấm gương soi chiếu cho cuộc sống của mỗi độc giả, trong một xã hội đầy rẫy những điều lo toan.

Độc giả Review sách Bức xúc không làm ta vô can

Nguyễn Trang review sách Nguyễn TrangĐây là một cuốn sách đáng đọc, cho dù bạn là ai, nông dân hay một vị lãnh tụ, thiếu niên hay trung niên hay là ông lão...Einstein có nói : Một người đọc sách quá nhiều và dùng tới bộ óc quá ít sẽ dẫn tới thói quen lười suy nghĩ. Khi bạn đọc cuốn sách này, có lẽ bạn sẽ không cần dùng tới bộ óc để biết được nhiều thứ vì tác giả đã bày sẵn ra cho bạn, bạn chỉ việc đọc. Tôi không chắc bạn có dùng tới bộ óc nhiều hơn không, để biết mình phải suy nghĩ điều gì, nhưng ít nhất bạn cũng biết người ta nghĩ gì (để mà bắt chước chẳng hạn). Bức xúc không làm ta vô can sẽ không làm bạn cảm thấy hết bức xúc nhưng bạn sẽ không còn thấy vô can, tôi tin vậy. Bạn không tin sao? Thế thì hãy thử kiểm chứng đi.

Lê Thanh Đồng review sách Lê Thanh ĐồngTheo quan điểm cá nhân tôi, tác giả đã đưa ra được nhiều quan điểm mới, góc nhìn mới về những hiện tượng, diễn biến trong xã hội ngày nay. Có những đánh giá, quan điểm phần nào tạo ra sự mới mẻ, lý thú cho độc giả.

Tuy nhiên, theo ý kiến đánh giá của cá nhân tôi, những bài viết của tác giả chủ yếu là những lập luận, những cảm nghĩ theo ý kiến chủ quan. Đồng thời, nhiều khi những lập luận của tác mang lại cho tôi thấy rằng tác chỉ đang cố tìm ra sự khác biệt trong cách nhìn nhận vấn đề, chứ không phải là những nhìn nhận, đánh giá sắc sảo.

Một điểm nữa là văn phong trong tác phẩm thiếu đi sự hài hước, châm biếm, nhiều lúc cảm thấy nặng nề trong khi đọc.
Với tôi, đây chỉ là cuốn sách tạm chấp nhận được.

Trích đoạn sách Bức xúc không làm ta vô can

BỨC XÚC KHÔNG LÀM TA VÔ CAN

Vào buổi sáng Chủ nhật đẹp trời tuần trước, trên đoạn quốc lộ 1A thuộc tỉnh Quảng Nam, một tài xế xe tải chở xoài vụng về tránh một xe máy cùng chiều, cua tay lái gấp, và làm xe lật nghiêng. Hơn chục tấn xoài đổ tràn ra đường. Người dân xung quanh xúm lại chia nhau bảo vệ hiện trường và giúp tài xế thu gom xoài nằm vung vãi. Các báo đăng một tin ngắn về sự việc. Hôm sau, câu chuyện rơi vào quên lãng.

Điều này làm tôi suy nghĩ.

Bức xúc không làm ta vô can Mua Sách | Đọc Sách

Tôi tin chắc rằng nếu như người dân lao vào hôi xoài, thì ngay lập tức dư luận sẽ dậy sóng, trên các mặt báo lại đầy những cảnh báo về đạo đức xã hội suy đồi, và người ta lại hổ thẹn lẫn cho nhau trước các bạn quốc tế. Vậy mà sao hôm đó các ống kính báo chí không chụp cận cảnh những người dân đang tươi tắn, nhễ nhại mồ hôi khuân xoài hộ tài xế, như họ đã từng zoom vào các khuôn mặt tươi tắn và nhễ nhại mồ hôi hôi bia cách đây mấy tháng? Sao không có ai phỏng vấn anh tài xế thở phào nhẹ nhõm vì không phải đền hàng? Và mấy hôm sau, sao không có người dân nào căng băng rôn ven đường “Tôi tự hào là người Quảng Nam”?

Câu chuyện nhỏ này cho ta thấy là chúng ta, một cách vô thức, thờ ơ với các tin tốt, nhưng lại quan tâm đặc biệt tới các tin xấu. Hôm Chủ nhật kia, thậm chí ta còn gần như nghe được tiếng thở dài tiếc rẻ của các nhà bình luận trên mạng, vì vụ xoài đổ này đã không cho họ một cơ hội để khẳng định lại một lần nữa rằng chúng ta thật là những con người tồi tệ, sống trong một môi trường thật tồi tệ.

Tin tức về những “tệ nạn” hay “bất cập” trong xã hội cung cấp cho chúng ta những cái cớ để than phiền và kêu ca. Phàn nàn, bực dọc, cáu kỉnh, chê bai đang trở thành những trạng thái thường trực trong dư luận. Các trạng thái này được gói ghém một cách tài tình trong từ “bức xúc”. Không từ tiếng Việt nào lại có một sự nghiệp thăng tiến ngoạn mục như vậy. Từ chỗ vô danh cách đây bảy, tám năm, bây giờ, nếu gõ “bức xúc” vào Google, ta sẽ được 29 triệu kết quả, gấp gần mười lần “Ngọc Trinh”, một con số ấn tượng cho một từ có làn da xấu xí như vậy.

Vì sao chúng ta lại ưu tiên tin xấu, đắm đuối với chúng, thay vì chú ý tới những điều tốt lành? Vì sao chúng ta muốn kêu ca, phàn nàn thay vì vui tươi chuyền tay nhau những tin vui, những câu chuyện đẹp? Hội chứng “bức xúc” mới nghe thoạt tưởng vô lý, nhưng nó có những lý do tâm lý đằng sau.

Trước hết, khi lên tiếng phê bình hay than phiền về một điều gì đó, chúng ta chứng tỏ cho người khác và cho bản thân là chúng ta không thờ ơ, vô cảm, mà vẫn còn quan tâm, lo lắng. Hơn nữa, khi chê trách người khác, chúng ta cảm thấy ưu việt về mặt đạo đức, và tự hài lòng vì thấy mình tốt đẹp hơn. Càng có nhiều vụ cướp tiệm vàng, bác sĩ vứt xác bệnh nhân, bảo mẫu đánh trẻ, hôi của, bẻ hoa, chúng ta càng có nhiều cơ hội để tự nhủ là chúng ta không phải “họ”, chúng ta chỉ không may bị chung sống cùng “họ”, nhưng thực chất chúng ta ưu tú hơn “họ” nhiều.

Một điểm quan trọng nữa là khi bức xúc, chúng ta phát ra tín hiệu là chúng ta vô can và vô tội. Các chính trị gia đã nhận ra điều đó; các bạn có thấy gần đây các quan chức cũng bức xúc rất nhiều? Đại biểu Quốc hội bức xúc trước tình trạng tham nhũng (Báo điện tử Chính phủ, 29/10/2013). Bộ trưởng Bộ Y tế bức xúc về đồng nghiệp (Tuổi trẻ, 4/11/2013). Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn bức xúc về thực phẩm độc (Báo Đầu tư, 2/1/2014). Khi bày tỏ sự bức xúc, một cách khéo léo, chúng ta tuyên bố là mình không thể thuộc về bên “thủ phạm” được, mà mình đứng về phía bị thiệt thòi, mình cũng là nạn nhân.

Bức xúc không làm ta vô can Mua Sách | Đọc Sách

Dần dần, chúng ta đâm ra nghiện những cái lắc đầu, những cái chép miệng, lúc thì ta phẫn nộ, khi thì chỉ cười buồn. Cảm giác mình tốt đẹp, đầy sự quan tâm, cộng với sự vô can, không liên đới, không chịu trách nhiệm, là một cảm giác êm ái. Nó cũng giúp xoa dịu những bứt rứt lương tâm thi thoảng nổi lên, khi chúng ta lờ mờ cảm thấy mình không đủ dũng cảm để làm hết những gì có thể làm trước những sai trái trong xã hội. Những lúc đó, cách trấn an bản thân hiệu nghiệm là tỏ ra bức xúc một cách gay gắt.

Nhưng chúng ta không vô can. Cuộc sống của mỗi cá nhân chúng ta đang đặt trên nền của bao nhiêu bất công và phi lý. Những viên gạch xây nên ngôi nhà của ta được đóng bởi những đứa trẻ có tuổi thơ vất vả. Cái ti vi ta dùng được làm bởi những người công nhân di cư có một cuộc sống buồn tẻ và khốn khó, con cái họ bị khó dễ khi tới trường vì không có hộ khẩu.

Cho nên, lần tới, khi ngồi trong quán ăn ở một resort bên bờ biển, bạn cũng đừng bức xúc với mấy người phục vụ quê mùa đang lóng ngóng rót rượu vang vào cốc uống nước cam nữa. Hãy cụp mắt xuống, khiêm nhường, khi họ đứng trước mặt bạn. Bởi có thể gia đình họ đã bị đuổi ra khỏi nơi này, và ngôi làng mà họ đã sống ở đó nhiều đời đã bị xóa sổ để biến thành nơi bạn đang tới nghỉ. Có thể chúng ta không phải là những kẻ trực tiếp tạo ra bất công, nhưng cuộc sống của chúng ta đang phụ thuộc vào những kẻ đó, chúng ta ngồi cùng bàn tiệc với họ.

Ý thức về điều đó là việc tối thiểu mà ta có thể làm. Ngoài việc chúng ta chuyền tay nhau những câu chuyện đẹp, những tin tốt, để chúng nhận được sự công nhận và giá trị xứng đáng.

Tháng Tư 2014

Thông tin sách chi tiết:

ISBN 8935235206632
Cty Phát hành
Nhà xuất bản
Kích thước 14.5 x 20.5 cm
Tác giả
Số trang 221
Loại bìa Bìa mềm
Ngày xuất bản

Bình luận

bình luận

DÀNH RIÊNG BẠN

Cập nhật khuyến mãi sách hơn 50%, tặng coupon mua sách giảm giá 30%, và đọc Review sách mới mỗi ngày!

View all contributions by

Người càng thông thái, càng đọc nhiều, và những người thông thái nhất là những người đọc nhiều nhất.